
Dân gốc Huế mà nghe danh “ông Cửu Vạn” thì không ai không biết. Nhưng không phải Cửu vạn bốc vác, mà là Cửu trong “Vĩnh Cửu”.
Ngày xưa, khi khu Đại Nội còn nhiều phức tạp, ông là người giữ trật tự không tên. Người ta nói, một cái liếc mắt của ông đủ để dẹp tan một vụ ẩu đả. Ông không cần lên tiếng, chỉ cần sự im lặng của ông là đủ.
Kín dưới lớp áo dài cũ kỹ là một con Kỳ Lân trấn trọn bả vai. Ông xăm nó vào cái ngày ông thề sẽ bảo vệ sự bình yên của đất Cố đô. Kỳ Lân là nhân thú, không dẫm lên cỏ non, không hại sinh vật. Nó là lời nhắc nhở ông, sức mạnh là để bảo vệ, không phải để hủy diệt.
Giờ ông Cửu mở một tiệm thư pháp nhỏ bên bờ sông Hương. Bàn tay từng nắm chặt thành quyền nay chỉ còn cầm bút lông, viết nên những chữ “Nhẫn”, “Tâm”.
Có cậu thanh niên trẻ tuổi ngông cuồng đến xin chữ. Cậu ta muốn chữ “Uy”. Ông Cửu nhìn cậu, rồi viết chữ “Tĩnh”. Cậu ta không hiểu. Ông chỉ im lặng, kéo nhẹ vạt áo, để lộ một góc hình xăm Kỳ Lân. “Uy không nằm ở thanh thế, mà nằm ở sự tĩnh tại trong tâm hồn. Khi con đủ tĩnh, con sẽ thấy được sức mạnh thật sự.”
Người ta có thể sợ hãi quyền lực, nhưng họ chỉ kính nể người có thể buông bỏ quyền lực.
#Ditatoo #hethongxam #daica #hinhxam #codohue #kylin #thuphap